Ngày của mẹ

Mặc cho thủy triều lên xuống, nước biển vẫn đong đầy.
Mặc cho mây đen bao phủ những ngày giông bão, trời vẫn cao vời vợi.

Như tình thương của mẹ dành cho ta vậy. Có rất nhiều ngày ta và mẹ hờn giận nhau. Ta trộm nghĩ tại sao, mẹ không phải là ai khác? Tại sao mẹ không hiểu ta nhiều hơn? Bao dung cho ta nhiều hơn? Hàng vạn sự trách móc trẻ con của ta làm cho mẹ đau lòng. Mẹ len lén lau nước mắt.

Lớn hơn một chút, hiểu được mẹ một chút, thì phần lớn thời gian của ta đã dành cho công việc, cho bạn bè và cả người ta yêu. Ta mải miết chạy theo cảm xúc từ bên ngoài, quên hẳn ta còn mẹ, có mẹ bên cạnh. Rồi một ngày, thoáng thấy dáng người phụ nữ nào đó bên đường, nghe đâu đó câu chuyện của bạn về mẹ, ta chợt dừng hẳn lại, bao cảm xúc ùa về. Ừ! Mẹ!
Mẹ ơi, thương mẹ biết bao nhiêu, nói làm sao cho vừa cho đủ. Muốn sà vào lòng mẹ như thuở xưa. Muốn nghe tiếng càm ràm của mẹ như ngày nào. Con không viết nữa đâu. Vì làm sao viết hết tình mẹ dành cho con. Từ hôm nay, với con, ngày nào cũng là ngày của mẹ. Ngày nào con cũng sẽ nhắc mình nhớ về mẹ, nghĩ về mẹ bằng tất cả sự bình an và hạnh phúc.

*** Trường Sinh cũng vậy, Trường Sinh cũng có rất nhiều bạn đồng hành, nên Trường Sinh có rất nhiều bà mẹ, tri ân và nghiêng mình trước tất cả những bà mẹ trong cuộc đời này!
Cho dù facebook có một biểu tượng “Biết ơn”, thế nhưng một biểu tượng thì làm sao trọn vẹn, làm sao đong đầy, làm sao hàm chứa được hết nghĩa của từ “Biết ơn” cơ chứ! Bởi thế, Trường Sinh chỉ hy vọng, bằng chính sự “biết ơn”, các bạn của Trường Sinh hãy làm điều gì cho Mẹ của mình và cả cho Mẹ Thiên Nhiên ngay nhé!

-->
DMCA.com Protection Status